Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Thầy giáo Đinh Đăng Định: người thầy hết lòng vì đất nước, vì đồng bào



“Không khoan hồng, không chút nhân đạo gì. Những người quan tâm, xin hãy quan tâm đến phương diện chung đó là cuộc đấu tranh chống độc tài của chế độ cộng sản. Còn cá nhân tôi thì cũng không còn gì để quan tâm nữa.” - Đinh Đăng Định.

Ngọc Nhi Nguyễn (Danlambao) - Thầy giáo Đinh Đăng Định, sanh năm 1963, vốn là một thầy giáo hiền hòa, dậy môn Hóa ở trường THPT Lê Quý Đôn, tỉnh Đak Nông, Tây Nguyên. 

Khi nhà nước CSVN ra dự án khai thác Boxit ở Tây Nguyên, thầy Định cũng như nhiều trí thức và chuyên gia khác trên toàn quốc, bao gồm cả Võ Nguyên Giáp, lên tiếng phản đối và phân tích sự tác hại của bùn đỏ đối với đất đai, cuộc sống và sức khỏe người dân. Cùng thời gian đó thầy Định cũng viết nhiều bài phân tích và chỉ trích những cái sai của nhà nước CSVN, kêu gọi đa nguyên đa đảng, tự do và dân chủ cho đất nước.

Năm 2012 Thầy Định bị bắt, và bị kết án 6 năm tù trong một phiên tòa bỏ túi kéo dài đúng 45 phút vào ngày 21/11/2012, theo điều lệ 88 bộ luật hình sự là "Tuyên truyền chống phá nhà nước CSVN". Khi vào tù thầy vẫn khỏe mạnh bình thường.

Sau vài tháng thụ án ở trại An Phước, thầy Định bắt đầu có triệu chứng đau dạ dày: nôn ói, xuất huyết, đau bụng, xuống ký, mệt mỏi tột độ v.v... Gia đình thầy đã làm đơn chạy xin khắp nơi cho thầy 
được khám bệnh và trị bệnh nhưng cán bộ trại giam vẫn làm lơ. Cho đến khi bệnh tình quá nặng thầy mới được đi viện thì bác sĩ cho hay thầy bị ung thư dạ dày giai đoạn 3. 





Mặc dù bị bệnh nan y, thầy Định vẫn phải thọ án và không được chữa trị đúng mức. Khi căn bịnh đã di căn, thầy vẫn chỉ được tiếp dung dịch và thức ăn lỏng, trong khi gia đinh vẫn phải trả tiền viện phí mỗi ngày. Ngoài ra quanh giường thầy còn có công an canh gác và máy quay phim đặt 24/24. Bạn bè không được vào thăm, còn gia đình vào thăm muốn chụp hình làm kỷ niệm cũng bị cấm đoán. 

Cuối năm 2013 sau khi đã phẫu thuật cắt 3/4 dạ dày, sức khỏe thầy Định tiếp tục xuống dốc trầm trọng. Thầy ăn uống không được, tiêu tiểu khó khăn, ói ra máu hàng ngày và đau đớn vô cùng. Tháng 02/2014 nhà nước CSVN ra quyết định cho thầy được hoãn thi hành án 1 năm, chuyển thầy sang Bệnh viện Ung Bướu ở Saigon để chữa trị. 

Từ trong bệnh viện, thầy Định đã trả lời phỏng vấn của đài BBC. Thầy nói "Tôi không bao giờ hối tiếc. Tôi cảm thấy mình đã làm được việc gì đó đóng góp vào sự nghiệp chung của đất nước tôi - một đất nước Việt Nam được tự do, dân chủ, hòa bình và có nhân quyền." Thầy tin rằng "nhân quyền sẽ đến với Việt Nam vì có sự quan tâm của thế giới văn minh, của các nước dân chủ, các tổ chức phi chính phủ, các nhân sỹ trí thức, người Việt, người nước ngoài, trong nước và ngoài nước"

Một tuần lễ trước, bác sĩ bệnh viện cho biết bệnh ung thư của thầy đã đi vào giai đoạn cuối và không còn chữa trị gì được nữa, nên gia đình thầy đã được phép đưa thầy về nhà. Bạn bè và học trò đã đến thăm thầy rất đông, nhìn thấy thầy phải chịu đựng cơn bệnh ngặt nghèo trong căn nhà rách nát, ai cũng không cầm được nước mắt!


Ngày 21/03/2014, có lệnh đặc xá cho thầy Định theo điều luật 21 -22, với lý do "để đáp ứng yêu cầu đối nội, đối ngoại của nhà nước". Khi nghe tin này, thầy Định cho biết "nó không còn giá trị gì nữa cả", vì bệnh tình của thầy lúc này chỉ còn tính ngày chứ không còn tính tháng được nữa rồi. Nếu vì nhân đạo, thì nhà nước CSVN lẽ ra đã phải cho thầy được khám bệnh và chữa trị từ sớm, từ tháng 03/2013 khi mới phát hiện triêu chứng chứ không phải lần chần đến cả hơn 1/2 năm sau Và nếu có đặc xá vì nhân đạo thì cũng đã đặc xá cho thầy từ nhiều tháng trước chứ không phải đợi đến bây giờ. 

Thầy Định nói nếu còn chút hy vọng sống sót, chắc chắn ông sẽ không bao giờ nhận được lệnh đặc xá: “Không khoan hồng, không chút nhân đạo gì. Những người quan tâm, xin hãy quan tâm đến phương diện chung đó là cuộc đấu tranh chống độc tài của chế độ cộng sản. Còn cá nhân tôi thì cũng không còn gì để quan tâm nữa.” 

Với lòng kính trọng, khâm phục và thương mến người thầy giáo hết lòng vì đất nước, đồng bào, mình xin cùng tất cả bạn bè trong và ngoài nước của thầy xin được cám ơn thầy, và chúc thầy những ngày tháng bên gia đình đầm ấm, vui vẻ, bình an. Mong cơn bệnh thầy thuyên giảm và thầy không phải chịu đau đớn. 

Cầu nguyện cho một phép lạ, cho thầy Đinh Đăng Định, và cho quê hương Việt Nam.

--------------

Thượng Tướng Giải Phóng Quân Thừa Nhận Trung Cộng Nghiên Cứu ‘Khống Chế Não’

Roi da và lừa dối không thể hoàn toàn khống chế não người, lúc này “khống chế não” bắt đầu ra đời. Theo báo cáo của giới truyền thông Hồng Kông trong phiên họp  giữa Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc và Hội nghị hiệp thương chính trị nhân dân, thượng tướng Lưu Nguyên, ủy viên chính trị tổng cục hậu cần giải phóng quân, đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, được hỏi có phải chính quyền đang tiến hành một hạng mục nghiên cứu khoa học gọi là “khống chế não’’ (khống chế não bộ con người) hay không, Lưu Nguyên thản nhiên cho biết : “khống chế não là dự án bí mật của chúng tôi, những tình hình khác không thể trả lời thêm”. Báo cáo được công bố không bao lâu sau đã bị ra bị xóa bỏ toàn bộ, nhưng video có liên quan đã nhanh chóng lan truyền trên mạng.
Được biết, khống chế não là chỉ những người nghiên cứu sự hình thành tư duy bộ não và quy luật hoạt động tâm lí một cách chuyên nghiệp, tinh thông, tổ chức này gọi là tổ chức khống chế não (gián điệp). Tổ chức này lợi dụng đặc quyền (thân phận cảnh sát) để phỉ báng nạn nhân, kích động bức hại xã hội như cô lập, phân biệt đối xử, kì thị, gây khó khăn, nhục mạ. Thậm chí còn ngấm ngầm hãm hại bằng cách bỏ chất độc vào trong thực phẩm như dầu ăn, muối, gạo, đồng thời phối hợp với thuật giải mã suy nghĩ giám sát ba chiều trong 24 giờ. Suốt thời gian dài như vậy có thể khiến nạn nhân tự sát vì mắc chứng trầm cảm, tâm thần, ốm chết hoặc chết ung thư. Hơn thế nữa, có gia đình trong mười năm qua do ngấm chất độc mãn tính mà chết không còn một ai, thực tế đã tiến hành thực nghiệm trên cơ thể người một cách bí mật, có tổ chức.
Thực tế, vào tháng Ba năm 2012, “Trang web về hơn 300 nạn nhân tại Trung Quốc đại lục đã bị tẩy não (khống chế não)” đã lan khắp trên mạng, nhưng nạn nhân bị “khống chế não” vượt quá con số chục nghìn người.
Một blogger, phóng viên Đài phát thanh Mỹ quốc, đã bắt đầu  phỏng vấn nạn nhân “xâm hại khống chế não qua vệ tinh”. Do các nạn nhân không biểu đạt được một cách rõ ràng, cảm xúc của họ bị rối loạn, đã khiến các phóng viên đồng loạt từ bỏ việc phỏng vấn.

Nạn nhân: Sợ hãi trước hành vi của Bộ an ninh quốc gia Trung Cộng

Vào tháng Một năm nay, “Bức thư kêu oan gửi Tập Cận Bình, tổng bí thư Trung ương Trung Cộng” của Vương Diễm, một quân nhân tàn phế xuất ngũ sau 5 năm phục vụ nghĩa vụ quân sự trong đại đội 73211 Nam Kinh Trung Cộng, kêu gọi chính quyền Trung Cộng coi trọng, ngăn chặn việc thực nghiệm bí mật trên thân thể con người một cách man rợn, có tổ chức này. Bức thư đã chỉ ra rằng căn cứ theo tính chất độc quyền, bí mật và tàn nhẫn của hành động này đa số cư dân mạng đều cho rằng đó là do cục an ninh Quốc gia tiến hành.
Trước Vương Diệm, một blogger cho biết, năm 2007 do sắp xếp công tác mà anh trở thành nạn nhân bị khống chế não cho đến nay, khiến anh mang bệnh đầy mình khi chưa tới 30 tuổi. Anh cũng từng có ý định đến nơi khác như Quảng Châu, Nam Kinh để mưu sinh, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự khống chế của tổ chức khống chế não.

Hàng trăm bệnh viện tâm thần chấp hành nhiệm vụ chính trị

Báo chúng tôi từng báo cáo về cuộc điều tra “truy sát quốc tế” và “quan sát y tế tinh thần Trung Quốc” cho thấy gần 05 năm nay tại Trung Quốc có ít nhất hàng trăm bệnh viện tâm thần tham dự, ít nhất có hơn 1.000 học viên Pháp Luân Công có tinh thần bình thường bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, trại cai nghiệm và bị tiêm những loại thuốc hoặc bức thực nhằm phá hoại trung khu thần kinh, bị tra tấn bằng cách trói người và sốc điện, thậm chí dẫn tới tử vong.
Trong đó, những bệnh viện tâm thần xác nhận có bắt giữ các học viên Pháp Luân Công chiếm 82,55%, những bệnh viện thừa nhận rằng họ không mắc bệnh tâm thần, chỉ vì chuyển hóa mà cưỡng chế bắt giữ các học viên Pháp Luân Công bệnh viện tâm thần chiếm quá phân nửa, có bệnh viện thậm chí còn thừa nhận hành vi này là bất hợp pháp. Những nhân viên y tế coi đây nhiệm vụ chính trị, buộc họ phải từ bỏ đức tin của mình. ◇

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét