Danh sách Blog của Tôi

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

VỤ ÁN CƯỠNG CHẾ ĐẤT Ở TIÊN LÃNG



Vụ án cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng là vụ án về tranh chấp đất đai giữa ông Đoàn Văn Vươn ở Cống Rộc, Vinh Quang cùng gia đình và Ủy ban nhân dân huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng. Vụ án thu hút dư luận Việt Nam vì đây được coi là đỉnh điểm về xung đột về đất đai, của những bất cập về cả pháp luật đất đai, việc thực thi pháp luật ở các cấp địa phương và là một tổn thất chính trị to lớn. Kết quả là 4 công an và 2 người thuộc ngành quân đội bị thương,[1] 6 người dân bị bắt và bị khởi tố, việc thu hồi đất bị hủy bỏ[2][3][4], một số cán bộ địa phương bị đình chỉ công tác và bị cách chức.[5][6][7][8][9] 





DANH SÁCH NGƯỜI KÝ KIẾN NGHỊ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992


http://www.boxitvn.net/bai/45831


Số người ký tên đến đợt 28: 11.688 
Kính thưa quý độc giả,
Để bảo vệ cho những người tham gia ký tên, hạn chế việc chính quyền sử dụng các thông tin cá nhân để làm phiền, gây áp lực lên người ký tên, Bauxite Việt Nam chỉ  đăng tải tên, nghề nghiệp và tỉnh/thành phố nơi cư trú, vì vậy có rất nhiều người trùng tên trong cùng một địa phương, những trường hợp đó chúng tôi xin được đánh số thứ tự sau tên.
Mặc dù chỉ đăng hạn chế thông tin  như vậy, nhưng nhiều trường hợp vẫn bị chính quyền phát hiện và gây áp lực, một số trường hợp đã thông báo cho BVN biết, một số trường hợp không chịu được sức ép phải xin rút tên.
Xin quý độc giả thông báo cho chúng tôi biết nếu bị làm phiền bởi chính quyền do ký tên vào Kiến nghị góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 được đăng trên BVN.
Bauxite Việt Nam

Để ký tên vào Lời kêu gọi này, xin đồng bào trong và ngoài nước gửi e-mail về địa chỉkiennghisuadoihienphap2013@gmail.com, ghi rõ họ tên, nghề nghiệp, chức danh (nếu có) và địa chỉ.
Danh sách dưới đây đã được rà soát để loại bỏ trùng tên.
Bauxite Việt Nam

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Tàu ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc bắn cháy nóc cabin




Hiện trạng chiếc tàu cá Việt Nam sau khi bị Trung Quốc bắn cháy Ảnh: nguoiduatin.vn



Hôm qua, 25/03/2013, tờ Tiền Phong đã đăng trên mạng một bài báo về vụ tàu tuần tra của Trung Quốc bắn vào một tàu cá của ngư dân Lý Sơn, Quảng Ngãi, xảy ra ngày 20/03. Thế nhưng vài tiếng sau, bài báo này đã bị gỡ bỏ khỏi trang mạng của tờ Tiền Phong.
Theo tường thuật của tờ Tiền Phong, ngày 20/03, tàu cá của thuyền trưởng Bùi Văn Phải ( xã An Hải, Lý Sơn, Quảng Ngãi), gồm 9 ngư dân đã đụng phải tàu tuần tra mang 786 của Trung Quốc. Tàu Trung Quốc liền đuổi theo và khoảng 30 phút sau đã nã súng về phía tàu cá của thuyền trưởng Phải, làm cháy cabin của tàu này. Nếu không kịp thời dập tắt đám cháy, có thể là tàu của ngư dân Việt Nam đã bị nổ, do trên tàu có 4 bình ga.

Nhân vụ này, tờ Tiền Phong nhắc lại là chuyện tàu tuần tra Trung Quốc rượt đuổi ngư dân Việt Nam ở Hoàng Sa xảy ra thường xuyên, nhưng theo thuyền trưởng Bùi Văn Phải, gần đây tàu tuần tra Trung Quốc trở nên hung hăng hơn. Bản thân tàu cá của thuyền trưởng Phải trong chuyến đi biển trước đó cũng đã bị tàu Trung Quốc truy đuổi gắt gao, khi đang đánh bắt gần khu vực đảo Đá Lồi của Hoàng Sa, nhưng đã chạy thoát được.

Một tàu cá khác của thuyền trưởng Bùi Văn Trung, xóm Châu Tân, xã Bình Châu ( Bình Sơn ) cũng đã bị tàu Trung Quốc xua đuổi và tịch thu toàn bộ tài sản vào ngày 17/03. Theo lời thuyền trưởng Trung, từ đầu năm đến nay, những hòn đảo, cồn cát ở Hoàng Sa dù không có người ở, nhưng Trung Quốc đều xây cột mốc và cắm cờ Trung Quốc.
Tiền Phong là tờ báo duy nhất hôm qua đăng tải thông tin về vụ tàu Trung Quốc bắn cháy tàu cá Việt Nam, thế nhưng bài báo này vài tiếng sau đó đã bị gỡ bỏ khỏi trang mạng Tiền Phong, mà không có lời giải thích nào.

Trong khi đó, một đội chiến hạm thuộc Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc hiện đang có mặt tại khu vực Trường Sa để thực hiện « tuần tra trên biển và trên không ». Trước đó, ngày 22/03, tàu Ngư chính 312, được mô tả là « tàu ngư chính tổng hợp lớn nhất của Trung Quốc » đã rời Quảng Châu, lần đầu tiên khởi hành tới quần đảo Trường Sa để « thi hành nhiệm vụ thực thi luập pháp » tại khu vực này.
http://mil.chinaiiss.com/html/20133/25/a5c9d6.html
http://www.xilu.com/20130325/news_928_338207.html

HỒI ỨC TRƯỜNG SA – TRƯƠNG VĂN HIỀN



HỒI ỨC TRƯỜNG SA – TRƯƠNG VĂN HIỀN

Đây là kết quả của Quân đội trung với một đảng. Nếu có đa đảng thì đâu có chuyện lừa những chiến sĩ trung thành không vũ khí ra chiến trường như thế rồi bỏ rơi họ trong quên lãng.
Không có 1 người nào còn sống trong trận tàn sát Gạc Ma 1988 này mà không qua tù đày ở  Trung Quốc.
**************
HỒI ỨC TRƯỜNG SA
Tôi Trương Văn Hiền, sinh năm 1968, quê quán Hương Khê, Hà Tĩnh.
Tôi nhập ngũ ngày 1-3-1986, thuộc tiểu đoàn 6 Hải Đồ, Bộ Tham Mưu Hải Quân.
Sau hai năm nhập ngũ vào ngày 10-3-1988 tôi được lệnh lên đường đi làm nhiệm vụ bảo vệ quần đảo Trường Sa. Chúng tôi khởi hành vào sáng ngày hôm ấy.
Ngày 14-3-1988,tàu chúng tôi HQ604 đã hạ neo tại đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.
7h30 phút sáng 14-3, chúng tôi chuẩn bị đưa hàng lên đảo, quân Trung Quốc bao vây tàu chúng tôi và tấn công liên tiếp bằng hoả lực. Mặc dù đã dự định tình hình xấu xảy ra, nhưng trước đòn tấn công bất ngờ của quân địch chúng tôi đã không tránh được thương vong. Bằng ý chí quyết tâm của toàn đơn vị, và lời hứa sẵn sàng hi sinh vì đất nước trước lúc ra đi, tôi cùng đồng đội đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Tôi chứng kiến nhiều đồng đội của mình ngã xuống.
Trước tình hình cấp bách, tôi hiểu rằng tương quan lực lượng như vậy, và thế bị động của chúng tôi, số phận của tôi rồi cũng không khác hơn những đồng đội của mình đã ngã xuống. Một thoáng tôi nghĩ rằng mình không thoát khỏi cái chết. Khi người ta rơi vào bước đường cùng thì có lẽ ai cũng sẽ nghĩ như tôi, tôi nghĩ rằng mình đằng nào cũng chết thì phải chết trong danh dự, cho xứng đáng với lời thề khi ra đi, cho xứng đáng với những hi sinh của đồng đội mình. Nhìn thấy đồng đội lần lượt ngã xuống,tôi không còn nhớ là những ai đang chiến đấu cùng mình nữa, tôi không biết là lúc đó ai còn sống sót. Tôi đã chiến đấu trong điên cuồng và bị thương nặng trong khi đồng đội hi sinh gần hết.
Đòn tấn công bằng hoả lực đã làm chìm tàu cuả chúng tôi. Trong cơn hoảng loạn tôi không còn nhớ ra điều gì. “Tôi đã bị thương!” – tôi chỉ cảm nhận được điều đó. Khi tàu chìm, bằng chút sức lực cuối cùng tôi bơi trong tuyệt vọng và không nghĩ là mình sẽ sống. Tôi vớ được một mảnh gỗ vỡ ra từ con thuyền, cố trèo lên đó và cởi chiếc quần dài cột chặt mình vào mảnh gỗ, sau đó tôi không biết gì cả….(sau này thì biết là tôi đã llênh đênh tên mảnh gỗ 3 ngày 2 đêm trên biển)
Khi tỉnh dậy thì thấy có rất nhiều lính Trung Quốc xung quanh và tôi biết rằng mình vẫn còn sống, đã bị bắt giữ; chúng đưa tôi về làm tù binh tại nhà tù tại Quảng Đông – Trung Quốc. Trong đầu tôi luôn nghĩ rằng không biết đồng đội mình ra sao? Mình may mắn sống sót còn họ thì sao. Tôi đã ước rằng mình được găp lại họ dù chỉ một lần thôi.
Sau đó một thời gian tôi cũng được gặp đồng đội của mình khi bị giam trong phòng với ba người đồng đội.
Ba năm tù đày là quãng thời gian tôi không bao giờ quên được. Một cuộc sống khổ cực. Thời gian đầu chúng tra hỏi đánh đập, mình đã nghĩ rằng thà chết còn hơn. Cũng có đôi lúc tôi nghĩ quẩn, những ý nghĩ rồ dại quyết sống mái rồi chết thì chết; rồi sau đó tôi cũng quen dần với những thủ đoạn tra hỏi, không còn lo sợ như trước nữa. Đôi lúc nghĩ về những đồng đội đã hy sinh tôi lại thấy mình may mắn sống sót thì nên cố mà sống tiếp. Sống để trả thù. Những ngày tháng trong tù, tôi thường mơ thấy mình vẫn đang chiến đấu trên biển, mơ thấy từng đồng đội của mình. Và khi tỉnh lại trong đầu tôi luôn luôn hiện hữu ý nghĩ trả thù.
Trong thời gian tôi làm tù binh tại Trung Quốc, gia đình tôi được tin báo tôi đã hy sinh. Sau một thời gian dài, tôi được trao trả về nước trong đợt trao trả tù binh năm 1991. Tôi trở về quê hương năm 1991 với đầy những thương tật trên người và một cánh tay và mấy cái xương sườn bị gãy; những đau nhức khi thời tiết thay đổi có lẽ do di chứng của những mũi thuốc tiêm không biết là thuốc gì khi tôi ở tù. Thời gian qua đi đã hai mươi năm, tưởng rằng mình đã chết, nay trở, về với tôi và gia đình đã là một may mắn.
Hiện nay tôi đã có gia đình và hai con đang ở tại thôn 3 xã Hoà Thắng, TP. BMT, Đắc Lắc. Cuộc sống của tôi hiện tại rất khó khăn do sức khoẻ bị ảnh hưởng thời tiết. Với công việc làm thuê qua ngày, tôi không có đất đai gì, lúc thì làm được, khi đau ốm lại không biết trông chờ vào ai. Tôi thì lại không được hưởng chế độ gì vì không có giấy tờ, chẳng có gì để chứng minh. Tôi không hề muốn được đền đáp điều gì cả, bởi tôi nghĩ đó là nhiệm vụ của mỗi người Việt Nam. Hơn nữa cũng nhiều đồng đội của tôi hi sinh, họ có đòi hỏi điều gì. Tôi chỉ có hai mong ước rằng: một là có thể đảm bảo cho cuộc sống của hai con được no đủ, học hành đến nơi đến chốn; hai là tôi được găp lại đồng đội của mình, những người đã cùng tôi chiến đấu, đã sống cùng tôi những tháng ngày không thể nào quên. Hoàn thành được hai tâm nguyện này là tôi đã mãn nguyện lắm rồi./
TRƯƠNG VĂN HIỀN
Đắc Lắc, tháng 6 năm 2009
Bản viết tay Hồi ức Trường Sa của CCB Trương Văn Hiền
Theo trí nhớ của anh Trương Văn Hiền, 8 đồng đội của “Vòng tròn bất tử” ngày nào còn may mắn sống sót sau biến cố “Hải chiến Trường Sa” là:
1. Nguyễn Tiến Hùng, Quảng Xương, Thanh Hóa. (số 9 trong danh sách công bố của báo Nhân Dân) – ( theo lời của anh Hiền thì anh Hùng và anh Thoa là cùng đơn vị “lính tàu” – tức là thợ máy.)
2. Lê Minh Thoa, Bình An, Tây Sơn, Nghĩa Bình. ( nay là 1 trong 3 xã Tây An, Tây Bình hoặc Tây Vinh thuộc huyện Tây Sơn, Bình Định. Nghị định Số: 33/a-HĐBT Ngày 14 tháng 02 năm 1987 chia xã Bình An thành 3 xã Tây An, Tây Bình,Tây Vinh, nhưng có lẽ hồ sơ chiến sỹ năm 1988 chưa cập nhật thay đổi này(số 10)
Theo lời kể của anh Hiền thì chú ruột của anh Lê Minh Thoa công tác tại Phòng chính sách thuộc Cục Chính trị Hải quân đóng tại Hải Phòng. Cha anh Thoa là ông Thừa nhà ngay cạnh cảng Qui Nhơn.
3. Nguyễn Văn Thông, Nhân Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình. (số 46).
4. Lê Văn Đông, Tây Trạch, Bổ Trạch, Bình Trị Thiên. (nay là Quảng Bình). (số 47) – Trung đoàn công binh E83- trên tàu 604
5. Trần Thiện Phụng, Phường 2, Đông Hà, Bình Trị Thiên. (nay là Quảng Trị)(số 49) Trung đoàn công binh E83 – trên tàu 604
6. Mai Văn Hải, Liêm Trạch, Bổ Trạch, Bình Trị Thiên. (nay là Quảng Bình) (số 55) – Trung đoàn công binh E83- trên tàu 604
7. Nguyễn Văn Tiến, Nam Định. (thuộc trung đoàn Công binh E83) (trong danh sách mà báo Nhân Dân đã đăng tải thì không có ai tên Tiến ở Hà Nam Ninh đây chỉ là tên khai báo cho Trung Quốc còn tên thật là Phạm Văn Nhân – Nghĩa Lợi – Nghĩa Hưng – Hà Nam Ninh – nay là Nam Định) (số 65)
8. Dương Văn Dũng, tổ 53, Hòa Cường, Quảng Nam-Đà Nẵng. (nay là 1 trong 2 phường Hòa Cường Bắc, Hoà Cường Nam thuộc quận Hải Châu, Thành phố Đà Nẵng. Cũng xin lưu ý là 2 phường này còn có 6 liệt sỹ khác là các chiến sỹ số 62, 63, 64, 70, 71, 72 theo thứ tự trên báo Nhân Dân ngày 15/03/1988(số 67)

Số phận người lính sống sót sau Hải chiến Trường Sa 1988


 TranHung09  tò mò tìm hiểu xem những người còn sống sau trận chiến bảo vệ chủ quyền Trường Sa 14/3/1988, bây giờ ra sao?!. Đây là thông tin hiếm hoi về người lính bị TQ bắt làm tù binh trong video clip:
Anh Hiền sau khi được tàu Trung Quốc trục vớt và bắt giữ, hình chụp từ video gốc: đây cũng chính là hình ảnh mà anh Hữu đã nhận ra bạn mình. (Ảnh: www.hoangsa.org)
Số phận một cựu chiến binh CQ-88 : Vượt khó để tiếp tục sống !
Một buổi sáng tháng 5/2009, chúng tôi nhận được lá thư điện tử từ anh Nguyễn Kim Hữu (đang làm cho một doanh nghiệp dầu khí tại Vũng Tàu), nội dung chỉ vỏn vẹn mấy dòng mà chứa rất nhiều thông tin: “Tôi biết rất chính xác thông tin về anh Trương Văn Hiền mà các anh cần. Trương Văn Hiền vẫn còn sống, quân xâm lược Trung Quốc bắt và đã trả về, Trương Văn Hiền là bạn thân với tôi từ nhỏ, hiện đang sinh sống tại tỉnh Đắk Lắk.”
Anh Hữu cho biết thêm là anh nhận ra anh Hiền qua “Đoạn phim về vòng tròn bất tử của các chiến sĩ HQNDVN” trên diễn đàn hoangsa.org, lần theo đầu mối thông tin trên, Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa (hoangsa.org) có được một số thông tin sơ bộ về người cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch CQ-88 (viết tắt của “Chủ quyền 1988” [*]) Trương Văn Hiền như sau:
Người lính Trương Văn Hiền ngày mới nhập ngũ
- Họ và tên: Trương Văn Hiền
- Cựu chiến binh Hải quân Nhân dân Việt Nam được xác định là mất tích trên tàu vận tải HQ-604 trong biến cố ngày14-3-1988. (danh sách có đăng trên báo Nhân Dân ngày 28/3/1988).
- Nguyên quán: xóm 5 xã Hương Phong – Hương Khê (trong báo ghi địa chỉ là Hương Khuê – giống nhau)
- Nơi sống hiện nay: Thôn 3 xã Hòa Thắng – TP Buôn Mê Thuột – Daklak.
- Điện thoại: 0934.874.XXX
- Hoàn cảnh gia đình hiện tại: theo lời anh Kim Hữu thì gia đình anh Hiền có gặp khó khăn về kinh tế – bản thân anh Hiền có trở ngại về sức khỏe với vết thương ở sườn và cánh tay trái.[*] Chiến dịch chủ quyền 1988 là chiến dịch cắm mốc biên giới chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa.
[*] Số thứ tự 21: Trong danh sách 74 chiến sĩ hi sinh và mất tích được đăng trên báo Nhân Dân ngày 28-3-1988, anh Trương Văn Hiền có số thứ tự 21. Chi tiết các bạn có thể xem thêm tại các trang mạng do diễn đàn học thuậtwww.hoangsa.org quản lý.
Khi tìm đến được nơi ở của anh Trương Văn Hiền, chúng tôi được đón tiếp khá thân mật như người thân lâu ngày gặp lại. Anh đón tôi trên đường tới sân bay Buôn Ma Thuột.
Vì biết chúng tôi đến tìm hiểu, thu thập thông tin về các chiến sĩ còn sống sót của biến cố 14/03/1988, anh Hiền bỏ ngày làm việc của mình, chờ tôi từ rất sớm. Theo lịch hẹn, chúng tôi sẽ gặp nhau lúc 9h, và 7h30 anh đã nóng lòng gọi điện – hỏi han và dặn dò đường đi.
Anh gặp tôi với ánh mắt đó: thân thiện và có chút xót xa (Có lẽ kí ức đau thương dội về – kí ức của một thời nhớ mãi nhưng không muốn nghĩ lại) – đi trên chiếc xe Wave đỏ đã cũ và bộ đồ in thêm màu nắng – nhìn anh không ai nghĩ anh đã từng là một chiến sĩ Hải quân.
Những giây phút đầu, tôi lanh chanh và hấp tấp, tôi hỏi đủ thứ dường như làm anh lúng túng và cười:
“Thì cứ uống nước đi đã nào … “
Câu chuyện bắt đầu sau khi ly nước đã cạn …
Truy tìm ký ức
Qua trò chuyện ban đầu tôi được biết anh thuộc Tiểu đoàn 6 – bộ phận đo đạc Hải đồ trực thuộc Bộ tham mưu Hải quân trước đây do anh Lê Đình Thơ, quê Hoằng Minh, Hoằng Hóa, Thanh Hóa (số thứ tự 20) [*] lãnh đạo.
Khi tôi hỏi anh về những ghi chép ngày ấy, anh chỉ cười nhạt:
- “Trôi trên biển ba ngày, mất hết cả rồi còn đâu…”
Khi xem đoạn phim về vòng tròn bất tử của các chiến sĩ HQNDVN, anh tỏ vẻ kinh ngạc:
- “ Bọn chúng còn quay cả được những cảnh này cơ à ? ”
Nói đến đây, anh Hiền thẫn thờ một lúc như cố gắng nhớ lại những kí ức như còn mới nguyên ngày nào, như thể chính anh và các đồng đội thân thương của mình vẫn đang sát vai nhau giữa làn nước biển và vòng vây tàu chiến Trung Quốc giữ lấy lá cờ chủ quyền trên vùng biển Cô Lin – Gạc Ma thiêng liêng của Tổ Quốc. Rồi mắt anh nhòe đi vì xúc động…

Không xúc động sao được khi giờ đây anh lại thấy chính mình trong đoạn phim quay từ hiện trường biến cố năm xưa. Anh Hiền sau đó đã cùng với 8 đồng đội chịu cảnh tù tội vô cớ tại Quảng Đông trong suốt 3 năm ròng. Sau khi chiếc tàu đầu tiên bị chìm xuống (tàu vận tải HQ-604 bị bắn trúng hỏa lực mạnh của hai/bốn tàu chiến Trung Quốc), phía Trung Quốc tiến hành trục vớt được 9 chiến sĩ của ta, anh Hiền được cứu sống sau 3 ngày 2 đêm trôi lênh đênh giữa dòng Biển Đông và bị bắt trói mang lên tàu chiến đưa về giam giữ tại một nhà ngục thuộc tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc).
Sau này, trong báo cáo về biến cố đó, phía Trung Quốc lại nói rằng chiến sĩ ta buông súng chịu hàng, trong khi thực tế 74 chiến sĩ đều không có vũ trang (trên tàu 604 khi đó các anh chỉ có súng AK- “Thậm chí còn không nghĩ tới việc sẽ xảy ra giao chiến, đơn thuần chỉ là vận chuyển đồ đạc cần thiết để đi cắm mốc biên giới chứ có chuẩn bị cho chiến tranh đâu” - anh Hiền ngậm ngùi kể lại – có lẽ các anh chỉ trang bị đủ để đối phó với hải tặc).
Anh Hiền bồi hồi kể lại: “Thời gian đầu cai ngục đánh đập dã man lắm, tiêu chuẩn bữa ăn mỗi ngày thì chỉ có 3 cái bánh mì tròn nhỏ như bánh bao, rỗng ruột và 1 bát nước cháo”. Lúc ấy, anh bị giam riêng, biệt lập với mọi thứ. Không rõ đồng đội của mình lúc này thế nào, cũng không biết Biển Đông bây giờ ra sao. Chỉ biết nén nỗi căm thù vào trong tim.
Các anh còn bị tiêm 1 thứ thuốc mà không rõ là thuốc gì.
“Thì có biết thuốc gì đâu. Chúng nói bị bệnh phải tiêm thuốc.”
Rồi cứ thế, bác sĩ tới tận nhà tù “chăm sóc” bằng những mũi tiêm không rõ mục đích. Riêng anh Hiền bị tiêm 3 mũi thuốc, các đồng đội còn lại có lẽ đều bị tiêm nhưng không rõ liều lượng thế nào “vì bị nhốt riêng”?
Bên cạnh đó lại thường bị cai ngục tra tấn hỏi cung bằng “dây cao su”, nhưng họ chỉ nhận được câu trả lời duy nhất:
- “Chúng tôi mới gia nhập, có biết gì đâu.”
Trong khoảng thời gian dài liên tiếp như thế có lẽ họ nản, tới ngày 2-9-1991 (theo trí nhớ của anh Hiền), các anh được trả tự do tại “cửa khẩu Bằng Tường – Lạng Sơn” (có lẽ là cửa khẩu Hữu Nghị Quan xuất sang Bằng Tường, Trung Quốc), cơ quan có ra đón và đưa về trại an dưỡng 1 thời gian tại Quảng Ninh (chừng 2-3 tháng). Tất cả các bức hình sau này đều được chụp ở Quảng Ninh) rồi thì mỗi người một nơi lập nghiệp.
- “Mỗi người đều có một quyển sổ nhỏ ghi chép địa chỉ của nhau để tiện liên lạc về sau nhưng bôn ba nhiều nơi cũng không biết nó bị mất từ lúc nào…”
Theo đề nghị của chúng tôi, anh Hiền đã hứa sẽ bắt tay vào viết một vài trang hồi ức để lưu giữ lại các thông tin mà anh biết về những chiến sĩ còn sống, đã hi sinh, cũng như đời sống của quân dân Trường Sa những ngày ấy nhằm góp thêm vào kho tư liệu lịch sử chủ quyền những thông tin quý giá.
Hoàn cảnh hiện nay
Bố mẹ anh Hiền đều đã mất cả, gia đình anh hiện đang gặp khó khăn về kinh tế: 9 năm sống nhờ nhà người chị lập nghiệp bằng tay trắng tới giờ cũng chỉ có được 1 chiếc xe máy cà tàng và chiếc điện thoại để liên lạc. Không có trong tay một tấc đất trồng cà phê hay cây công nghiệp nào khác, sức khỏe của anh Hiền cũng rất yếu do thương tích chiến trường ở tay trái và bên sườn.
Vợ anh, chị Bùi Thị Phượng thật thà chia sẻ với chúng tôi:
- “Anh yếu không làm gì được nhiều. Nhiều đêm đang ngủ anh kêu đau buốt đầu gối như có con gì bò ở trong, khó chịu lắm, khổ sở lắm, mà nào có tiền đi khám.”
Tới nay anh cũng không biết tình trạng tổn hại sức khỏe của mình là bao nhiêu phần trăm.
- “Nhà nghèo thì ai cũng thế, khi thập tử nhất sinh mới liều tới bệnh viện thôi. Anh cứ đòi lấy cưa để cưa chân mình đi luôn cho khỏi đau…”
Kinh tế không đủ ăn, đủ mặc lại còn hai con nhỏ tới tuổi đến trường, anh Hiền là người mang thương tật từ những di chứng khi bị giam giữ ở nhà tù Quảng Đông, hoàn cảnh của anh đang rất khó khăn.
Thiết nghĩ, với những trường hợp như anh Trương Văn Hiền thì chính quyền địa phương cần có những biện pháp hỗ trợ cho anh, một cựu chiến binh HQNDVN đã hi sinh cả quãng đời trai trẻ của mình cho sự nghiệp bảo vệ chủ quyền lãnh hải của đất nước để rồi chịu nhiều thương tật – khổ ải và buồn đau. Anh xứng đáng được hưởng những chính sách đó, vậy mà suốt bao nhiêu năm qua, phải chăng người ta đã gần như lãng quên những con người ấy trong khi họ là những nhân chứng sống của lịch sử.?
Tìm kiếm thông tin về những người đồng đội còn sống sót của anh Trương Văn Hiền (thuộc Tiểu đoàn 6 – bộ phận đo đạc Hải đồ thuộc Bộ tham mưu Hải quân)
Theo trí nhớ của anh Trương Văn Hiền, 8 đồng đội của “Vòng tròn bất tử” ngày nào còn may mắn sống sót sau biến cố “Hải chiến Trường Sa” là:
1. Nguyễn Tiến Hùng, Quảng Xương, Thanh Hóa. (số 9 trong danh sách công bố của báo Nhân Dân) - ( theo lời của anh Hiền thì anh Hùng và anh Thoa là cùng đơn vị “lính tàu” – tức là thợ máy.)
2. Lê Minh Thoa, Bình An, Tây Sơn, Nghĩa Bình. ( nay là 1 trong 3 xã Tây An, Tây Bình hoặc Tây Vinh thuộc huyện Tây Sơn, Bình Định. Nghị định Số: 33/a-HĐBT Ngày 14 tháng 02 năm 1987 chia xã Bình An thành 3 xã Tây An, Tây Bình,Tây Vinh, nhưng có lẽ hồ sơ chiến sỹ năm 1988 chưa cập nhật thay đổi này(số 10) 
Theo lời kể của anh Hiền thì chú ruột của anh Lê Minh Thoa công tác tại Phòng chính sách thuộc Cục Chính trị Hải quân đóng tại Hải Phòng. Cha anh Thoa là ông Thừa nhà ngay cạnh cảng Qui Nhơn.

3. Nguyễn Văn Thông, Nhân Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình. (số 46). 
4. Lê Văn Đông, Tây Trạch, Bổ Trạch, Bình Trị Thiên. (nay là Quảng Bình). (số 47) - Trung đoàn công binh E83- trên tàu 604
5. Trần Thiện Phụng, Phường 2, Đông Hà, Bình Trị Thiên. (nay là Quảng Trị) (số 49) Trung đoàn công binh E83 – trên tàu 604
6. Mai Văn Hải, Liêm Trạch, Bổ Trạch, Bình Trị Thiên. (nay là Quảng Bình) (số 55) - Trung đoàn công binh E83- trên tàu 604
7. Nguyễn Văn Tiến, Nam Định. (thuộc trung đoàn Công binh E83) (trong danh sách mà báo Nhân Dân đã đăng tải thì không có ai tên Tiến ở Hà Nam Ninh đây chỉ là tên khai báo cho Trung Quốc còn tên thật là Phạm Văn Nhân – Nghĩa Lợi – Nghĩa Hưng – Hà Nam Ninh - nay là Nam Định) (số 65)
8. Dương Văn Dũng, tổ 53, Hòa Cường, Quảng Nam-Đà Nẵng. (nay là 1 trong 2 phường Hòa Cường Bắc, Hoà Cường Nam thuộc quận Hải Châu, Thành phố Đà Nẵng. Cũng xin lưu ý là 2 phường này còn có 6 liệt sỹ khác là các chiến sỹ số 62, 63, 64, 70, 71, 72 theo thứ tự trên báo Nhân Dân ngày 15/03/1988(số 67) 
Trong nhiều hình ảnh mà anh Hiền còn giữ lại được về các đồng đội, số có thể nhìn được rõ mặt thì không còn bao nhiêu.
Hình bên trái là anh Trương Văn Hiền 21 năm về trước, bên phải là 9 người đã bị bắt cùng 3 người nữa là vợ chiến sĩ Trần Thiện Phụng và 2 đồng chí cán bộ khác. Ảnh đã bị nhòe do nước lũ cuốn trôi. (Ảnh do anh Trương Văn Hiền cung cấp – bản quyền thuộc về hoangsa.org) [tin thêm là đoàn công tác đi Quảng Trị đã gặp được chiến sỹ Trần Thiện Phụng và anh Phụng cũng có 1 bức ảnh đó, còn giữ được chất lượng rất tốt. Hình ảnh và bài viết về chiến sỹ Trần Thiện Phụng sẽ được đăng tải trong ít ngày tới]
Qua đây chúng tôi cũng xin kêu gọi những chiến sĩ đã trở về sau ngày 2/9/1991 có tên nêu trên đang sinh sốn g- làm việc ở đâu thì liên lạc với chúng tôi hoặc gia đình các chiến sĩ, độc giả cả nước – xin hãy cùng chung tay góp sức với chúng tôi tìm kiếm thông tin về các anh và gia đình để qua đó có những hành động thiết thực ghi nhớ công ơn mà các anh đã cống hiến cho Tổ Quốc, để 1 ngày anh Hiền và 8 đồng đội còn lại có thể cho chúng ta những bức hình ghi dấu sự hội ngộ. Đây đồng thời cũng là việc thu thập thêm tư liệu về sự kiện lịch sử gìn giữ, bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ Quốc Việt Nam. Cám ơn sự ủng hộ từ các bạn.
Nguồn: Hoangsa.org